• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.VIP SANG VIETWRITER.PRO TỪ NGÀY 1/5

Hot Đan Đại Chí Tôn (5 Viewers)

  • Chương 6-10

Chương 6 Một Tờ Huyết Thư

Diễm linh văn trêи trán Khương Nhân Liệt nở rộ lên hào quang sáng chói, khí chất cả người đại biến, cường thế lại uy mãnh, để rất nhiều nữ tử dưới đài cao giọng thét to.

Khương Phàm lạnh lùng đứng đó, không có kϊƈɦ hoạt linh văn, chỉ dùng sức nắm chặt nắm đấm.

- Oanh!

Khương Nhân lấy linh văn câu thông khí hải, toàn thân bạo phát một cỗ hỏa triều mãnh liệt, sau đó hội tụ vào quyền phải. Hắn hét lớn một tiếng, dậm chân phi nước đại, hướng về phía Khương Phàm giết tới.

Hôm nay hắn là tiêu điểm, muốn một chiêu chế địch, chiến thắng hoàn mỹ. Nhưng Khương Phàm lại thờ ơ, mặc cho Khương Nhân huy động trọng quyền mang theo liệt diễm, hung ác đập tới.

- Khương Phàm, tránh ra.

Sắc mặt Khương Linh Mộng biến đổi, làm cái gì vậy, tìm chết sao?

- Phế vật này sợ đến choáng váng rồi à?

Rất nhiều người dưới đài đều sửng sốt.

- Muốn chết.

Khương Nhân vọt tới trước mặt Khương Phàm, ánh sáng linh văn càng tăng lên, liệt diễm mãnh liệt sôi trào, giống như thiên thạch đập tới mặt Khương Phàm.

Nếu một quyền này đập trúng, rất có thể sẽ trực tiếp nổ đầu.

Chân phải Khương Phàm vừa rút lui về sau, quyền phải súc thế, thân thể cong lại giống như cây cung đang kéo căng tiễn, mạnh mẽ mà mãnh liệt, đánh mạnh đến trọng quyền đầy liệt diễm. m thanh trầm đục, nương theo lấy tiếng xương nứt răng rắc. Khương Phàm bộc phát ra quyền lực vạn cân, nắm đấm Khương Nhân vỡ nát tại chỗ.

- A!!

Tiếng kêu thảm thiết đau đớn vang vọng trêи lôi đài, tay phải Khương Nhân vỡ vụn, máu tươi chảy ra như mưa, bị hung hăng đánh bay ra ngoài.

Khương Phàm đưa tay một phát bắt được tay trái Khương Nhân, thân eo phát lực, toàn thân vặn một cái, Khương Nhân thay phiên trùng điệp bị đập vào lôi đài, ngay sau đó đá mạnh một cước, dẫm lên nách chỗ cánh tay trái hắn, đồng thời nhấc lên. Răng rắc, vai trái Khương Nhân biến hình tại chỗ.

Mạch máu bị xé rách, xương cốt đứt đoạn.

Gọn gàng mà linh hoạt, tàn nhẫn, rất tàn nhẫn.

- A!!

Tiếng la hét giống như Ác Quỷ kêu thảm vang vọng cả lôi đài, mấy vạn người tụ tập quanh quảng trường bỗng nhiên yên tĩnh.

Khương Phàm bóp lấy cổ của hắn, nâng lên giữa không trung. Năm ngón tay như móc câu, đâm xuyên da thịt, giữ ngay xương cổ. Tiếng kêu thảm thiết im bặt mà dừng. Toàn thân Khương Nhân lạnh thấu, có thể rõ ràng cảm giác được đầu ngón tay Khương Phàm đang đụng vào xương cốt của mình, phảng phất như lúc nào cũng có thể bóp nát.

Mạch máu trong cổ vỡ tan tạo thành huyết dịch ngược dòng, rót đầy khoang miệng, ục ục trào ra bên ngoài.

- Khương Nhân...

Sắc mặt Khương Hồng Dương đại biến, vội vàng phóng tới lôi đài.

- Lại bước về trước nửa bước, ta sẽ giết chết hắn.

Khương Phàm giơ Khương Nhân lên gầm thét.

- Cứu... Cứu ta...

Toàn thân Khương Nhân mất tự nhiên mà run rẩy, máu tươi trong cổ chảy ngược vào trong đầu, không chỉ có đổ máu trong miệng, con mắt lỗ tai cũng bắt đầu rướm máu.

- Khương Phàm, ngươi muốn chết.

Đại trưởng lão giận tím mặt, Liệt Diễm linh văn chiếu rọi khắp nơi, liệt diễm hừng hực như núi lửa bạo phát.

- Hôm nay là chuyện trong nhà Khương gia, nhưng Phong Vân Đài có quy củ của Phong Vân Đài.

Yến Tranh, Côn Bác bay lên không, trùng điệp rơi vào trêи lôi đài, khí thế mênh ʍôиɠ phá thể mà ra để Khương Hồng Dương và Đại trưởng lão phía xa dừng lại.

- Các ngươi tránh ra cho ta!

Khương Hồng Dương đỏ mắt gầm thét, vô luận như thế nào cũng đều không nghĩ đến sẽ là tình cảnh như hiện tại.

- Quy củ chính là quy củ.

Yến Tranh Côn Bác cường thế giằng co, linh văn cộng minh cùng năng lượng thiên địa, kịch liệt phun trào ở xung quanh.

- Vừa mới xảy ra chuyện gì?

- Cánh tay Khương Nhân làm sao lại phế đi?

Mấy vạn người xung quanh quảng trường sôi trào, bọn hắn hoàn toàn không cách nào tiếp nhận kết quả trước mắt, thậm chí đều không thấy rõ ràng đến cùng đã chuyện gì xảy ra.

- Thuật luyện thể?

- Một quyền này chí ít có lực vạn cân, nếu không sẽ không chấn lui được hỏa diễm thất trọng thiên đâu.

Thần sắc đám tử đệ cứ điểm ngưng trọng, trách không được Khương Phàm không thức tỉnh linh văn, người ta đang chú tâm rèn luyện thân thể. Nhưng, hẳn chỉ mới mười ba tuổi, làm sao có thể đánh ra lực quyền vạn cân?

Khương Phàm nhìn qua Khương Hồng Dương đang tức giận.

- Ta thắng, Khương Vương phủ không thể can thiệp chuyện của ta và muội muội.

Sắc mặt các tộc lão Khương gia khó coi, không ngờ cục diện sẽ là như thế này.

- Nói!! Nói ra cho ta!

- Khương Vương phủ sẽ không can thiệp chuyện của ngươi và Khương Uyển Nhi.

Khương Hồng Dương vội vã hô to, lại kéo dài thêm, Khương Nhân sắp bị tươi sống bóp chết.

Khương Phàm không chịu bỏ qua, tiếp tục hô to:

- Vương gia chỉ là mất tích mấy ngày mà thôi, lúc nào cũng có thể trở về. Mặc kệ là vương phủ, hay là cứ điểm, mỗi người các ngươi muốn làm bất kỳ quyết định gì thì không ngại đợi thêm mấy ngày.

- Ngươi câm miệng cho ta.

Đại trưởng lão quát tháo Khương Phàm.

Hắn chưa từng coi đứa con nuôi này ra gì, không nghĩ tới vậy mà làm hỏng đại sự của chính mình.

- Khương Phàm, ngươi lui xuống trước đi.

Yến Tranh nhắc nhở Khương Phàm, hắn cũng không nghĩ Khương Phàm vậy mà có thể thắng.

Nhưng náo thành dạng này, cứ điểm bọn hắn nhất định phải xuất thủ. Mặt khác, Côn Bác cũng dùng ánh mắt ra hiệu cho phó tướng võ tướng cứ điểm của bọn họ, nhất định phải nhúng tay vào chuyện của Vương phủ. Nếu không sẽ chỉ càng ngày càng loạn, cũng ảnh hưởng tới Bạch Hổ thành, ảnh hưởng đến việc bọn hắn phòng ngự Đại Hoang.

- Ta còn có việc, nói xong ta sẽ đi.

Khương Phàm hướng toàn trường, cao giọng hô to.

- Ta là con nuôi Khương Vương, không thể đại biểu Khương Vương phủ, nhưng có thể đại biểu Vương gia. Hôm nay, ta lấy tên Vương gia, hướng đến Bạch Hoa – người đã phế đi muội muội ta hạ chiến thư, một trận sinh tử chiến! Thời gian là đại hội chiêu sinh của Thương Châu võ viện ba tháng sau, địa điểm ngay tại Thương Châu võ viện của bọn hắn.

- Ngươi điên rồi?

Yến Tranh, Côn Bác cũng lộ ra vẻ mặt khó tin nhìn sang Khương Phàm.

Bạch Hoa là người có linh văn mạnh nhất Bạch Vương phủ đương đại, càng là thiên tài đệ nhất Thương Châu võ viện. Ngay cả Khương Uyển Nhi thiên phú kia đều bị hắn đánh phế, Khương Phàm chạy đến nơi đó không phải chịu chết sao?

Đám tử đệ cứ điểm cũng đều kinh ngạc, Khương Phàm mặc dù có thể đánh ra lực quyền vạn cân, nhưng cũng không uy hϊế͙p͙ đến thiên tài Bạch Hoa kia.

- Ta lấy huyết thư chiêu cáo Thương Châu võ viện, thời điểm phân thắng bại cũng là lúc nhất quyết sinh tử.

Khương Phàm muốn tới Thương Châu võ viện báo thù thay muội muội, càng phải đến Thương Châu võ viện phóng thích Thánh linh văn. Hắn muốn để tất cả mọi người biết, Khương Vương phủ không có xuống dốc.

Muội muội của Khương Phàm hắn, ai đụng vào, kẻ đó chết.
Chương 7 Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền (1)

- Ta muốn đánh chết hắn

Khương Nhân hàm hồ gào thét, ánh mắt oán hận gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng Khương Phàm đã đi xa.

- Đừng nói nữa, ăn đan dược vào trước rồi tính.

Khương Hồng Dương đỡ Khương Nhân dậy, bỏ vào trong miệng hắn một viên đan dược chữa thương bổ huyết.

- Phong Vân Đài có quy củ, sau này không thể trả thù. Nếu như chúng ta giết Khương Phàm, chẳng khác nào tự mình phá hư quy củ.

Đại trưởng lão thấp giọng nhắc nhở, nếu như là trước đó liền xử lý Khương Phàm cũng không ai chú ý tới hắn. Nhưng bây giờ, Yến Tranh sẽ nhìn chằm chằm bọn hắn.

- An bài người của Sinh Tử môn xuất thủ.

Khương Hồng Dương nghĩ đến một đám liều mạng tâm ngoan thủ lạt, vừa lúc đang ở Đại Hoang chấp hành nhiệm vụ.

- Chúng ta không nên có liên hệ trực tiếp cùng Sinh Tử môn, bất quá... Có thể giật dây Tiêu Khuê đi mời.

m trầm ánh mắt Đại trưởng lão nhìn về phía Tiêu Khuê nơi xa đang trừng mắt phát điên.

- Để hắn mời Sinh Tử môn?

- Giúp một chút mà thôi.

Tất cả các phó tướng, võ tướng cứ điểm đều đang ở xung quanh Phong Vân Đài.

- Khương Hồng Dương, các vị trưởng lão, chúng ta nên nói chuyện rồi.

Khương Hồng Dương đứng dậy, trầm mặt nói:

- Nơi này không phải nơi nói chuyện, về Khương Vương phủ.

Sau khi Khương Phàm rời khỏi quảng trường, đi tới Khương Vương phủ. Hắn ở Đại Hoang huyết luyện đã tám năm, thể chất cường hoành, lực quyền đâu chỉ vạn cân, cực hạn đã đạt đến hai mươi ngàn (hai vạn) cân. Hắn không có xem luận võ là gì, hôm nay còn có chuyện trọng yếu hơn muốn làm, đó là tìm kiếm một bộ võ pháp.

Võ giả tu luyện Võ Đạo cần phối hợp công pháp nội ngoại kiêm tu.

Công, là chỉ những công quyết có thể cô đọng nguyên lực thiên địa, tôi luyện nhục thân, phát triển kinh mạch, cường thịnh khí hải, thai nghén linh văn của chính mình.

Pháp, chỉ là võ pháp, cô đọng linh lực khí hải, chuyển hóa thành lôi điện, cuồng phong, đao kiếm các loại để tiến hành chiến đấu.

Công pháp kết hợp, hỗ trợ lẫn nhau mới có thể có thành tựu trêи Võ Đạo. Đại Diệu Thiên Kinh là một bộ công quyết để nội tu, hiện tại Khương Phàm cần một bộ võ pháp ngoại phóng. Trong Khương Vương phủ có một bộ võ pháp thích hợp với hắn, là tuyệt kỹ thành danh của tổ tiên sáng lập Khương gia - Khương Nguyên Liệt.

Sâm La điện, bảo điện của Khương Vương phủ.

Nơi này của vương phủ trưng bày các loại linh thảo, đan dược, vũ khí, cùng công quyết, là Khương gia cùng tám đại võ tướng cứ điểm mở ra cho đám đệ tử. Là nơi quan trọng nhất của Khương gia, trong ngoài Sâm La điện phân bố hơn ba trămthủ vệ. Chỉ bất quá thân thể những thủ vệ này đều có chút không trọn vẹn, không phải trời sinh, mà là thời điểm chống lại mãnh thú ác linh Đại Hoang mà bị đánh thương, sau khi tìm lại một mạng liền lưu tại Khương Vương phủ.

Không chỉ có Khương Vương phủ nơi này, kỳ thật trong toàn bộ Bạch Hổ thành, tất cả thủ vệ có thể nhìn thấy đều là không trọn vẹn. Tất cả những người có thân thể hoàn chỉnh đều lên cứ điểm kéo dài hơn tám mươi dặm của Bạch Hổ quan, không phân ngày đêm cảnh giác tình huống của Đại Hoang.

- Ta đến xem võ pháp.

Khương Phàm rất tôn kính đối với những thủ vệ nơi này.

- Là Phàm công tử à, hôm nay ngươi không phải sẽ đi Phong Vân Đài sao? Ô? Ngươi thức tỉnh linh văn rồi?

Trước cửa điện, lão nhân tóc hoa râm, tinh thần quắc thước, chỉ là không có hai chân, hắn vừa nhìn đã chú ý thấy trán Khương Phàm bị thắt lưng gấm quấn quanh.

- Vừa mới thức tỉnh.

- Linh văn mấy cấp?

Thủ vệ mặt khác đều hiếu kỳ nhìn qua.

- Cấp ba.

Khương Phàm thuận miệng nói một câu liền đi vào Sâm La điện.

Trong này phi thường lớn, tầng thứ nhất chia trong trong ngoài ngoài rất nhiều khu, trưng bày hàng ngàn linh thảo thành hình nước cờ. Tầng thứ hai thì là đan dược, tầng thứ ba là võ pháp, tầng thứ tư là binh khí. Tầng thứ năm là một chút bảo bối trân quý hiếm thấy, cũng không mở ra cho bên ngoài, cũng do hơn mười vị thị vệ cảnh giới cao thâm ngày đêm trông coi.

Khương Phàm thẳng đến tầng thứ sáu cao nhất, trong này chỉ có một bộ võ pháp.

Thánh cấp võ pháp Khương Vương phủ kiêu ngạo nhất —— Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền!

Võ pháp chia làm Linh cấp, Huyền cấp, Thánh cấp các loại, tứ phẩm linh văn trở xuống chỉ có thể tu luyện võ pháp Linh cấp bình thường nhất, coi như gượng ép tu luyện Huyền cấp cũng không kϊƈɦ phát ra hiệu quả, thậm chí có khả năng làm linh văn bị thương.

Ngũ phẩm lục phẩm mới có tư cách tu luyện võ pháp Huyền cấp. Võ pháp Thánh cấp chỉ có thể là Thánh linh văn mới có tư cách tu luyện. Còn Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền là một bộ võ pháp Thánh cấp cực kỳ bá đạo, có thể đem tiềm lực Thánh linh văn hoàn toàn kϊƈɦ phát ra, không chỉ thích ứng ở trêи chiến trường, cũng thích hợp với việc liều mạng tranh đấu.

Cũng chính là bởi vì dạng này, Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền từ sau khi tiên tổ Khương Nguyên Liệt chết liền không có người tu luyện thành công.

Nó là kiêu ngạo của Khương gia, cũng là tiếc nuối của Khương gia.

- Phàm công tử, nơi này là cấm địa của Sâm La điện, không được đi vào.

Ở lối vào tầng thứ sáu, sáu vị lão nhân tóc hoa râm tọa trấn, tuổi tác bọn hắn đã cao, khí thế lại cường thịnh, ánh mắt đang mở ẩn hiện ánh sáng.

- Ta muốn đến bái tiên tổ, mời hắn phù hộ Vương gia bình an trở về.

- Có thể bái ở bên ngoài.

- Vương gia hẳn là đã thông báo với các ngươi, ta có tư cách ra vào tầng thứ năm tầng thứ sáu Sâm La điện.

Sáu vị lão nhân rất do dự, nơi này dù sao cũng là cấm địa trọng yếu, là Vương gia và các vị trực hệ mở ra.

Khương Phàm lại nói:

- Vương gia hàng năm mang theo hai vị ca ca cùng muội muội đến tế bái tiên tổ cũng đều mang theo ta, ta không phải ngoại nhân.

Sáu vị lão nhân trao đổi ánh mắt:

- Nhanh đi ra, không được đụng bất kỳ vật gì bên trong.

Khương Phàm đi vào nội điện, đóng cửa điện lại, nhìn qua tượng đá Khương Nguyên Liệt ở chính giữa bái một cái, nâng thiết quyển màu vàng tím để thờ phụng phía trước lên.

Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền Khương gia bị vô số người ngấp nghé nhưng một mực không có bị người khác đánh cắp. Bởi vì trêи mặt nổi giấu ở trong cấm địa đều là giả, trêи pho tượng lão tổ trong "Thạch điêu" này mới là thật.

Đây là Vương gia tự mình nói cho hắn biết!

Về phần tại sao sẽ đem bí mật này nói cho người ngoài như hắn biết, Khương Phàm cũng đã từng hỏi qua, Vương gia lại không có nói.
Chương 8 Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền (2)

Thiết quyển vừa rời khỏi tượng đá đã nở rộ lên ánh sáng mạnh sáng chói, một cỗ khí tức hùng hồn bá đạo thấu ra, quét sạch thân thể Khương Phàm, giống như vô số dòng sông chảy xuôi trêи toàn thân, cuối cùng toàn bộ hội tụ đến bộ vị linh văn.

Nếu như đổi thành người khác, kinh mạch khẳng định không chịu nổi. Coi như kinh mạch có thể chịu được, trong nháy mắt hội tụ mãnh liệt đã có thể chấn thương đến linh văn, không thể không buông thiết quyển xuống. Nhưng, kinh mạch Khương Phàm rất cứng cỏi, Kim Viêm thánh văn càng vững vàng kháng cự lại trùng kϊƈɦ mãnh liệt, càng nở rộ lên hào quang chói sáng.

Một lát sau, tin tức dày đặc giống như mưa to chiếu xuống trong ý thức, khắc đến trong đầu.

Hai trăm năm qua đi, Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền lại lần nữa thức tỉnh, bắt đầu tiếp nhận chủ nhân mới.

Bên tai Khương Phàm phảng phất như có tiếng mãnh thú gào thét đang quanh quẩn. Có mãnh hổ khiếu sơn lâm, có cự hùng rống nứt hoang dã, có diều hâu đọ sức trêи bầu trời, càng có Thiên Long gào thét giữa đại dương mênh ʍôиɠ, tiếng Chu Tước gáy to khắp càn khôn. Hỗn loạn lại cuồng dã, chấn động khí huyết toàn thân Khương Phàm đều đang bốc lên.

Cỗ khí thế kịch liệt này kéo dài trong giây lát, toàn bộ tin tức Thiên Hoàng Quyền liền kết thúc truyền thừa, tử kim thiết quyển cũng khôi phục bình tĩnh, không còn ánh sáng.

Khương Phàm bình phục huyết khí còn nóng hổi, kϊƈɦ động nắm chặt nắm đấm, không hổ là võ pháp Thánh cấp, rất bá đạo.

- Phàm công tử, ngươi đang làm gì.

Các trưởng lão thủ vệ phát giác được bên trong có dị thường, lập tức đẩy cửa điện ra.

Khương Phàm nhanh chóng thả lại thiết quyển Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền đến trêи bệ đá, bái một cái với tượng đá tổ tiên Khương Nguyên Liệt trêи bệ đá, thấp giọng cam đoan.

- Tiên tổ, xin ngài yên tâm. Khương Phàm sẽ không để mất uy danh của Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền. Ta mặc dù không phải huyết mạch Khương gia, nhưng cũng sẽ dùng sinh mệnh thủ hộ Khương gia!

Khương Phàm đứng dậy lên tiếng chào các trưởng lão thủ hộ, rời đi như không có chuyện gì xảy ra.

Các trưởng lão thủ hộ rất kỳ quái, đi tới cẩn thận xem xét, nhưng không có phát hiện ra vấn đề gì, cũng rời khỏi nơi này.

Khương Phàm trốn đến một tầng trong góc, nhắm mắt lại cẩn thận cảm ngộ võ pháp. Bộ phận thứ nhất trong Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền là Hổ Khiếu Quyền, có thể ngưng tụ hổ hình, phóng thích quyền cương, có thể sinh ra lực phá hoại cực kỳ cường hãn. Muốn ngưng tụ thành hổ hình, cần Thánh linh văn dẫn đạo, khống chế linh lực cực kỳ tinh diệu, còn cần một loại linh thảo có tên là Hổ Văn Thảo phụ trợ.

Tu luyện võ pháp có khác biệt với công quyết, cũng không giống với luyện thể, cái này cần số lượng lớn đan dược và linh thảo. Không có bọn chúng, tu luyện võ pháp cơ hồ nửa bước khó đi.

Đây cũng là nguyên nhân mà học sinh nhà nghèo đều sẽ lựa chọn võ viện hoặc tông môn, nơi đó không chỉ có hệ thống chỉ đạo, càng có đầy đủ tài nguyên có thể hưởng dụng. Không có bối cảnh không có dựa vào thì các tán tu thì cần phải chấp nhận nguy hiểm tính mạng mà xông xáo Đại Hoang.

Khương Phàm cẩn thận cảm ngộ thật lâu, đứng dậy tìm kiếm Hổ Văn Thảo. Chỉ là loại linh thảo này có tác dụng không lớn, số lượng cũng không nhiều, tìm khắp Sâm La điện thì chỉ tìm được hai mươi cây.

- Khương Phàm, cút ra đây. Nữ nhân của ta đâu? Ngươi giấu nàng ở nơi nào?!

Một đám người ồn ào xông vào Sâm La điện, rất nhanh tìm đến Khương Phàm.

Cầm đầu chính là Tiêu Khuê.

- Khương Nhân không có nói rõ với ngươi à? Ta đã thắng thì không ai có thể can thiệp chuyện của ta và muội muội ta.

- U a, thật là trâu, thật đúng là đề cao bản thân. Nếu không phải Khương Nhân chủ quan, có thể bị ngươi đánh bại sao?

- Xem ra ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng, có muốn thử một chút hay không?

- Ta cũng đang chờ của câu nói này ngươi. Người đâu! Thủ vệ Sâm La điện ở đâu? Đều đi ra cho ta.

Tiêu Khuê phách lối hô to.

Các tùy tùng phía sau hắn lập tức đứng ra thành một vòng.

Các thủ vệ Sâm La điện từ các nơi tụ tới.

- Tiêu Khuê công tử, nơi này là Sâm La điện, bất kỳ người nào cũng không được phép nháo sự.

- Ta không nháo sự, ta chỉ luận bàn hai chiêu cùng Khương Phàm, các ngươi tới làm chứng.

Tiêu Khuê đi đến trước mặt Khương Phàm, trêи khuôn mặt tràn đầy dữ tợn nhe răng cười.

- Tiểu phế vật, kẻ làm ước định với ngươi là Khương Nhân, không phải là ta. Ngươi có thể đánh với ta một trận, nếu ta thua, tuyệt không quấn lấy muội muội của ngươi. Nếu ta thắng, ngươi hôm nay phải tự mình đưa muội muội ngươi đến trong phủ cho ta. Như thế nào?

Khương Phàm buộc bao linh thảo ra sau lưng:

- Làm sao so?

- Đương nhiên là...

Tiêu Khuê còn chưa nói hết lời, đột nhiên vung lên một quyền, đánh tới đầu Khương Phàm. Nham văn phun trào trêи trán hùng hồn uy thế, trêи nắm tay ngưng tụ ra Nham Thạch Đột Thứ bén nhọn. Mà trêи nắm tay đã sớm đeo thiết chùy được rèn đúc từ Ô Cương.

Diện mục Tiêu Khuê dữ tợn, không phải quyền đầu ngươi rất cứng sao? Để cho ngươi nếm thử thứ cứng hơn.

Mặc dù Khương Phàm đối mặt cùng hắn mặt, khoảng cách gần vô cùng, nhưng khi Tiêu Khuê chớp mắt xuất thủ thì thân thể đã bỗng nhiên trầm xuống, tránh đi trọng quyền, nhanh chóng làm ra động tác đối ứng, nắm chặt nắm đấm bỗng nhiên đánh vào ngực Tiêu Khuê.

- Oa...

Tiêu Khuê như bị sét đánh, hai mắt trừng lớn, thân người cong lại bay ra ngoài.

Khương Phàm đột ngột từ mặt đất đứng lên, mũi chân căng cứng như roi sắt, đá vào trêи cằm Tiêu Khuê. Răng rắc giòn vang, huyết nhục văng tung tóe, Tiêu Khuê ngửa mặt lên, trùng điệp nện xuống đất.

- A!!

Tiêu Khuê che cái cằm đã vỡ vụn, đau đớn kêu thảm.

- Công tử!

Bọn thị vệ Tiêu gia sợ hãi, cuống quít tiến lên, luống cuống tay chân cầm máu.

- Ngươi thua rôi, đừng có lại quấn lấy muội muội ta.

Khương Phàm quay người muốn rời khỏi, làm sao Tiêu Thắng Dũng sinh ra thằng ngu như thế.

- Còn muốn chạy? Đứng lại cho ta!

Một vị thị vệ Tiêu gia rống giận định bắt Khương Phàm, những thủ vệ Sâm La điện lại đồng loạt tiến về phía trước một bước.

- Kết thúc tranh tài, ai dám nháo sự.

- Hắn đánh công tử nhà chúng ta.

- Chúng ta không mù!

Thủ vệ nơi này mặc dù tàn tật nhưng lại tuyệt đối trung thành đối với Khương Vương phủ, tự nhiên đứng bên Khương Phàm.

- Các ngươi...

Bọn thị vệ Tiêu gia phẫn nộ, cũng không dám tiếp tục náo loạn, hung tợn trừng mắt nhìn Khương Phàm, đưa Tiêu Khuê đang gào thảm bước nhanh rời đi.

- Khương Phàm, ngươi đợi đấy cho ta lấy. Ta sẽ không để yên cho ngươi.

Tiêu Khuê mơ hồ gào thét.
Chương 9 Đã Từng Rất Cường Đại

Khương Phàm đeo lấy bao vải muốn rời khỏi đại điện, vừa vặn đụng phải Khương Linh Mộng đang chạy vào.

- Ta có việc tìm ngươi.

Khương Linh Mộng kéo Khương Phàm đến bên cạnh, vẻ mặt rất nghiêm túc.

- Rút chiến thư về, ngươi không thể đi Thương Châu võ viện.

- Ta hạ chiến thư đâu có quan hệ gì với ngươi.

- Ngươi có thể thắng Khương Nhân, có thể là may mắn, nhưng ngươi tuyệt đối không phải đối thủ của Bạch Hoa. Bạch Hoa là đệ nhất thiên tài võ viện, lại là Linh Anh cảnh cửu trọng thiên, một đạo lôi triều của hắn đã có thể phế bỏ ngươi.

Khương Linh Mộng không quan tâm Khương Phàm chết sống thế nào, nhưng nàng không thể để cho một mình Bạch Hoa lần nữa nhục nhã Khương Vương phủ, trước hết đánh tàn Uyển Nhi, sau lại giết con nuôi.

- Chuyện của muội muội ta, chính ta sẽ xử lý.

- Đây không phải chuyện của chính ngươi, đây là mặt mũi Khương Vương phủ. Tha thứ ta nói thẳng, ngươi không xứng khiêu chiến Bạch Hoa.

- Nếu ta nhớ không lầm, Uyển Nhi trước kia rất chiếu cố ngươi, xem ngươi như thân tỷ tỷ. Nàng hiện tại bị phế, ngươi đáp lễ nàng như vậy?

- Ta coi Uyển Nhi là muội muội, cho nên ta muốn báo thù thay nàng.

- Ngươi? Càng không được.

- Ta không được, có người có thể đi.

- Ai có thể đi, ai lại chịu lên Sinh Tử Đài vì muội muội ta?

- Yến Khinh Vũ.

- Sau khi Uyển Nhi bị phế, Yến Tranh tướng quân đã phái người gọi Yến Khinh Vũ trở về, nàng đã là Linh Anh cảnh cửu trọng thiên, chuẩn bị đi Đại Hoang lịch luyện một đoạn thời gian, sau đó sẽ đến Thương Châu võ viện khiêu chiến Bạch Hoa.

- Yến Khinh Vũ?

Khương Phàm gần như đã quên cái tên này.

Yến Khinh Vũ là một lục phẩm linh văn khác trong đại tân sinh của Bạch Hổ quan. Thời điểm mười tuổi đã được một vị trưởng lão Kim Dương cung ở Bắc Cương xem trọng, thu làm đệ tử thượng cung. Yến Khinh Vũ và Khương Uyển Nhi lại là tỷ muội rất tốt, lúc ấy Uyển Nhi khăng khăng tiến đến Thương Châu võ viện cầu học, cũng là vì Yến Khinh Vũ được Kim Dương cung thu nhận mà chịu kϊƈɦ thích.

Đương nhiên còn có một nguyên nhân trọng yếu khác, Uyển Nhi muốn đi vào Thương Châu võ viện thể hiện ra thực lực và tư thái, để Thương Châu biết Khương Vương phủ bọn hắn cũng không có xuống dốc, thuận tiện từ nơi đó mời chào một học sinh nhà nghèo, gia nhập vào Khương Vương phủ.

- Chuyện của muội muội ta, chính ta sẽ xử lý, không cần người ngoài hỗ trợ.

Khương Phàm lắc đầu, lách qua bên cạnh nàng.

- Khương Phàm, ngươi muốn chịu chết không ai ngăn ngươi, nhưng chuyện này không phải do ngươi.

Khương Linh Mộng tức giận, ngươi lấy cái gì khiêu chiến đệ nhất thiên tài Thương Châu võ viện?

Nắm đấm sao!

Không biết tự lượng sức mình!

Khương Phàm trở lại sơn cốc, nhìn Khương Uyển Nhi vẫn còn đang ngủ say, liền đi ra bên ngoài sơn cốc, xuất ra hai mươi cây Hổ Văn Thảo bắt đầu tu luyện Vạn Thú Thiên Hoàng Quyền. Mặc dù hắn vẫn đang luôn tu luyện Đại Diệu Thiên Kinh, nhưng tu luyện võ pháp và công quyết lại hoàn toàn khác biệt.

Một cái là ngưng tụ, một cái thì là phóng thích.

Đem linh lực huy sái đi ra ngoài thì dễ dàng, nhưng muốn trải qua điều động linh văn, ngưng tụ thành võ pháp cường đại, dẫn phát hiệu quả, lại càng phức tạp hơn so với tưởng tượng của Khương Phàm.

Một ngày một đêm đã qua, Khương Phàm mất ăn mất ngủ tu luyện, kết quả Hổ Văn Thảo nhẹ nhõm đã hao hết, lại ngay cả hình dáng một đầu hổ cũng đều không có ngưng tụ ra, chớ nói chi là mãnh hổ hoàn chỉnh.

Khương Phàm mệt mỏi nhìn liệt hỏa tản ra trêи nắm tay, lắc đầu.

Trách không được Uyển Nhi tu luyện không kể ngày đêm, ba năm mới đến Linh Anh cảnh cửu trọng thiên.

Tu luyện Võ Đạo xác thực gian nan, tuy nhiên Khương Phàm cũng không có nhụt chí, rất nhanh lại tràn ngập kϊƈɦ tình. Mặc dù một ngày ngắn ngủi, hắn đã cảm nhận được Thánh linh văn phi phàm. Rõ ràng nhất chính là thời điểm thả ra linh lực tự mang lấy một cỗ uy thế chấn nhϊế͙p͙ cường đại, nếu như có thể cô đọng thành võ pháp, uy lực khẳng định phi thường mạnh mẽ.

Khương Phàm vận chuyển Đại Diệu Thiên Kinh điều chỉnh tốt trạng thái, lưu lại đan dược và rất nhiều linh quả cho Uyển Nhi, chuẩn bị tiến vào Đại Hoang tìm Hổ Văn Thảo.

Mặc dù Đại Hoang rất nguy hiểm, nhưng đại bộ phận mãnh thú ác linh lúc ban ngày đều sẽ thối lui đến chỗ sâu nhất, cho nên một mảnh rừng rậm rất lớn gần cứ điểm Bạch Hổ quan coi như an toàn. Mỗi khi hừng đông, cửa lớn của tám đại cứ điểm cũng đều sẽ mở ra, người đến từ các nơi ở Thương Châu thậm chí là các võ viện đều sẽ thành đàn tràn vào rừng rậm.

- Khương Phàm! Hắn chính là Khương Phàm!

Khương Phàm giống như thường ngày đi tới phía trước cứ điểm thứ tám, nhưng vừa mới lộ diện liền có người chỉ vào hắn hô to.

- Hắn chính là con nuôi Khương Vương, Khương Phàm, muốn khiêu chiến Bạch Hoa của Bạch Vương phủ.

- Khương Vương phủ hôm qua đã phái người đến Thương Châu võ viện hạ chiến thư, không biết Bạch Hoa có tiếp hay không.

- Tiếp chứ, khẳng định phải tiếp, Bạch Vương phủ làm sao có thể từ bỏ cơ hội đả kϊƈɦ Khương Vương phủ. Hắn có thể thắng Khương Nhân, chính là may mắn.

- Khương Phàm quá không biết tự lượng sức mình, chẳng lẽ muốn dựa vào một cỗ man lực khiêu chiến đệ nhất thiên tài Thương Châu?

Đám người Phàm luận ầm ĩ, đều đang đánh giá Khương Phàm mười ba tuổi kia.

Các học viên Thương Châu võ viện trước mặt Cứ điểm thứ tám đều nhao nhao nhìn sang, chỉ là trong đôi mắt lại mang theo mấy phần xem thường, căn bản không có coi hắn là chuyện gì to tát. Từ trong thần sắc kiêu căng của bọn hắn cũng có thể nhìn ra bọn hắn đối với Khương Vương phủ thậm chí toàn bộ Bạch Hổ quan đều có khinh thị.

Khương Vương phủ đã từng là vương gia khác họ cường đại nhất Lang Gia quốc, đất phong Thương Châu, thống ngự ba mươi sáu chỗ quân doanh quan ải Bắc Cương, quyền thế ngập trời. Nhưng hai mươi năm trước, khi tân hoàng kế vị, lấy Đại Hoang náo động nguy cơ Bắc Cương làm lý do, thỉnh Khương Vương lấy lê dân làm trọng, trấn thủ Bạch Hổ quan. Từ đó về sau, Khương Vương phủ huyết chiến Bạch Hổ quan, tổn thất nặng nề, thực lực giảm mạnh. Trong lúc đó còn có ba vị võ tướng cứ điểm tiếp nhận phong thưởng của hoàng thất, trở thành tam đại tân vương phủ của Thương Châu, theo thứ tự là Bạch Vương phủ, Triệu Vương phủ, Lý Vương phủ.
Chương 10 Trời Tối Nguy Hiểm

Thương Châu võ viện đã từng chỉ phụ thuộc Khương Vương phủ càng được hoàng thất giúp đỡ vọt trở thành võ viện to lớn nhất Thương Châu, danh chấn Bắc Cương.

Bây giờ Thương Châu đã không còn là đất phong của Khương Vương phủ nữa, mà là võ viện độc tôn, tam đại tân vương xưng hùng.

Khương Vương phủ chỉ có thể coi là trấn thủ Bạch Hổ quan, ngay cả tám đại võ tướng cứ điểm mà bọn họ cũng không thể hoàn toàn khống chế.

Khương Phàm không để ý đến bọn hắn trào phúng thế nào, chờ sau khi cứ điểm mở ra liền thuận biển người tiến vào rừng rậm Đại Hoang. Hắn nhẹ nhõm tránh đi khỏi tán tu cùng các học viên, nhanh chóng lao vào trong rừng cây giống như là linh viên, rất linh hoạt, hai mắt sáng tỏ lóe ra ánh mắt sắc bén không hợp tuổi tác. Đây là Khương Phàm chân chính mà người khác chưa từng thấy qua ngoại trừ Khương Uyển Nhi.

Bởi vì hắn rất quen thuộc rừng rậm, Khương Phàm rất nhanh đã tìm đến một gốc Hổ Văn Thảo, tiếp theo chính là gốc thứ hai, gốc thứ ba. Nhưng số lượng này thật quá ít. Hắn cần càng nhiều Hổ Văn Thảo, bắt đầu mạo hiểm tới gần chỗ càng sâu. Một mực bận rộn đến xế chiều, tùy thời giải quyết mười mấy đầu mãnh thú, hắn thành công thu hoạch hơn ba mươi gốc Hổ Văn Thảo.

- Không sai biệt lắm, đủ dùng hai ngày.

Khương Phàm thở phào, nhìn lại khu rừng rậm rạp chung quanh, chuẩn bị trở về.

Đại Hoang ban đêm vô cùng nguy hiểm, ai cũng không dám lưu lại. Thời điểm đến xế chiều, đi đám người ra ngoài lịch luyện đều sẽ lần lượt trở về, trước khi cửa lớn cứ điểm đóng lại liền trở về Bạch Hổ thành.

Đúng vào lúc này, Khương Phàm tùy ý thoáng nhìn, ngoài ý muốn chú ý thấy một gốc cỏ non kỳ dị nơi xa. Gốc cỏ non này có kϊƈɦ cỡ chỉ tương đương ngón cái, đẹp đẽ linh lung, lại toàn thân phát ra ánh sáng màu bạc, trêи cây cỏ có gợn sóng giống như quang mang, giống như lông vũ phất phới.

- Ngân Vũ Thảo?

Khương Phàm không dám tin vào hai mắt của mình.

Từ sau khi Uyển Nhi bị phế, hắn đã lật khắp các loại thư tịch trong vương phủ, tra tìm lấy dược thảo có thể chữa trị kinh mạch. Nhưng linh thảo như thế số lượng rất thưa thớt mà lại cực kỳ hiếm thấy, có thể ngộ nhưng không thể cầu.

Ngân Vũ Thảo lại là một trong số đó.

Hai tháng qua Khương Phàm đến Đại Hoang vô số lần, mỗi lần đến đều có lưu ý, chỉ là chưa bao giờ phát hiện qua, không nghĩ tới hôm nay vậy mà đụng phải một gốc.

- Trời xanh có mắt! Uyển Nhi được cứu rồi!

Khương Phàm kϊƈɦ động, lập tức phóng tới phía gốc cỏ non kia.

Nhưng mà, cỏ non không chỉ có linh tính, lại giống như động vật mà "Co cẳng" chạy mất.

Khương Phàm sững sờ quay người, Ngân Vũ Thảo đã vung cánh nhỏ biến mất trong rừng rậm.

- Tiểu gia hỏa, cùng ta trở về cứu người.

Khương Phàm lập tức đuổi theo, loại linh vật này đều là loại có thể ngộ nhưng không thể cầu, thật vất vả tìm tới một cây, nhất định phải lấy được, nếu không lần sau cũng không biết lúc nào mới có thể đụng phải.

Ngân Vũ Thảo không chỉ có tốc độ nhanh, mà lại phi thường có linh tính, không phải tiến vào bụi cỏ chính là dung nhập vào trong đại thụ, không ngừng hướng vào chỗ sâu trong Đại Hoang. Khương Phàm không quan tâm vọt nhanh. Đây chính là tính mệnh của Uyển Nhi, tuyệt không thể để nó cứ như vậy chạy mất.

Tốc độ của Ngân Vũ Thảo càng lúc càng nhanh, bắt đầu hướng nơi có mãnh thú tụ tập mà chạy.

Khương Phàm trước trước sau sau giày vò hơn hai canh giờ, rốt cục ngay lúc Ngân Vũ Thảo đang muốn dung nhập vài một gốc cây khô thì đã bắt được nó.

- Uyển Nhi được cứu rồi!

Khương Phàm đang cao hứng, sắc mặt chợt đột nhiên biến đổi.

Không biết lúc nào, rừng rậm cứ vậy mà tối xuống, bóng tối giống như mực đậm bao trùm bầu trời, giống như là biển động lao nhanh, từ chỗ sâu nhất của Đại Hoang đè ép tới. Những nơi hắc ám đi qua, mãnh thú gào thét, ác linh rít lên, vừa nóng nảy lại oanh động, từng tiếng rống to hỗn loạn làm cho người ta rùng mình, mặt đất đều phảng phất như đang run nhè nhẹ.

- Trời tối nguy hiểm, không được lưu lại Đại Hoang. Đây là cảnh cáo mà toàn bộ người Thương Châu đều biết.

‘Đông... Đông...’

Tiếng chuông trầm muộn trêи cứ điểm Bạch Hổ quan xa xôi vang lên, quanh quẩn trong rừng rậm Đại Hoang mênh ʍôиɠ. Mỗi khi tiếng chuông vang lên, tám đại cứ điểm sẽ trong vòng một giờ đóng lại toàn bộ, nhắc nhở người các nơi nhớ trở về.

Khương Phàm nắm chặt Ngân Vũ Thảo, điên cuồng chạy về phương hướng Bạch Hổ quan, lấy thực lực của hắn bây giờ, một khi bị hắc ám nuốt phải, ngay cả xương cốt cũng đều sẽ không còn thừa.

Nhưng mà...

Tiếng chuông mặc dù không ngừng quanh quẩn ở phương xa, nhưng lại phảng phất như rất xa không thể chạm tới được.

Trước đó chỉ lo đuổi theo Ngân Vũ Thảo, Khương Phàm cũng không biết đã chạy bao xa, đến được địa phương nào. Hắc ám sau lưng giống như mực đậm lại càng ngày càng gần, phô thiên cái địa bao phủ lấy.

Trong tiếng gào thét thảm thiết phảng phất như có vô số ác linh trong bóng đêm đang lao nhanh như bão táp muốn nuốt hết hết thảy. Phương hướng Bạch Hổ quan nở rộ lên hào quang sáng chói, năng lượng ngập trời, dựng lên bình chướng thủ hộ cường đại. Ba mươi ngàn Cự Linh vệ, một trăm ngàn Huyền Giáp vệ đều đã chỉnh tề sắp xếp trêи tường thành tất cả cứ điểm, ngóng nhìn Đại Hoang, trận địa sẵn sàng đón quân địch.

Khắp các nơi trêи Đại Hoang, đám người đều thành bầy phi nước đại, như thủy triều tràn vào tất cả cửa lớn của cứ điểm.

- Chuẩn bị!

Tám đại cứ điểm, toàn thân tám vị võ tướng trấn thủ sôi trào năng lượng cường thịnh, xán lạn như ánh mặt trời ban trưa, cường thịnh mà uy nghiêm, bọn hắn cùng gào thét, tiếng như lôi đình, chấn thiên động địa.

- Huyền Giáp vệ, lên mũi tên...

- Cự Linh vệ, tử chiến...

Tất cả phó tướng cứ điểm đằng đằng sát khí, cầm đao hô to, chỉ phía xa Đại Hoang, một trăm ngàn Huyền Giáp vệ gào thét kéo căng cung tiễn, cánh tay tráng kiện vững vàng khống chế Cung Ô Cương, đầu mũi tên sắc bén băng lãnh hướng lên bầu trời. Ba mươi ngàn Cự Linh vệ kϊƈɦ hoạt linh văn, năng lượng toàn thân sôi trào mãnh liệt. Hóa thành kiếm triều, đao khí, liệt diễm, lôi đình các loại, trận địa võ pháp ngưng tụ sẵn sàng đón địch.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

ÁNH DƯƠNG CỦA TÂM ĐAN
  • Fb: Táo thích tiểu thuyết
Chương 7 END
Hỗn Thế Đan Vương
  • Mèo Yêu Thành Tinh
Tuyệt Thế Đan Vương Ở Đô Thị
Tuyệt Thế Đan Vương Ở Đô Thị
THỐN ĐAN THANH
  • Xảo Khắc Lực A Hoa Điềm

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom